minh Ánh ch§m rãi vß½n vai, bë bão tay rång r¡c r°i nhìn sang tiªn sî Bùi Phú. "Này, tôi ðã lo vi®c ðó su¯t cä tu¥n nay h¥u nhß không ngü ðßþc. Tôi còn phäi ch¸u ðñng bao lâu næa? Tôi nghe ông nói là sñ phóng dß½ng ði®n tØ trong chân không cüa Phòng d có th¬ là mµt giäi pháp phäi không?"

Bùi Phú kh¨ ngáp và nhìn chåm chú vào ðôi tay nhþt nhÕt. "Phäi ð¤y. Tôi ðang phång l¥n ðây." "Tôi biªt ngôn ngæ cüa nhæng nhà toán h÷c các ông l¡m. Còn bao lâu næa thì ông m¾i kªt thúc?"

"Cái ¤y còn tuÏ."

"TuÏ cái gì?" minh Ánh thä ngß¶i xu¯ng ghª và du²i thÆng chân ra phiá trß¾c. "TuÏ ông Lâm. Lão già ðó không ð°ng ý v¾i tôi." Ông ta th· dài, "Lão h½i lÕc h§u mµt chút so v¾i thiên hÕ, chính ðó là v¤n ð« v¾i lão. Lão cÑ bám vào phß½ng tr§n c½ h÷c, coi nhß cái ðó bao trùm t¤t cä, mà v¤n ð« này thì c¥n có nhæng phß½ng ti®n toán h÷c mÕnh m¨ h½n. Lão c¯ ch¤p quá."

minh Ánh l¥m b¥m gi÷ng bu°n ngü, "Sao không höi cu-bi ð¬ giäi quyªt toàn bµ v¤n ð«?" Bùi Phú trþn lông mày lên, "Höi th¢ng rô-bô à?" "TÕi sao không? Mø gái già chßa nói cho ông nghe sao?"

"Anh mu¯n nói C¦m Vân?"

"ChÑ còn ai næa! Bà Sß½ng nhà mình ð¤y. Bà âý nói th¢ng rô-bô là mµt thiên tài toán h÷c. Nó biªt ðü m÷i thÑ chuy®n, và chuy®n gì cûng biªt h½n mình mµt chút. Nó tính ra nguyên hàm b§c ba trong ð¥u nó và nu¯t hªt bän phân tích v« sÑc nµi trß½ng nhß là ån tráng mi®ng v§y ðó."

Nhà toán h÷c nhìn ra vë ng¶ vñc, "Anh nói th§t ðó ch¾?"

"Tin tôi ði mà! Cái ch¯t cüa v¤n ð« là cái th¢ng kh¶ ðó lÕi không thích toán. Nó chï khoái ba cu¯n ti¬u thuyªt ba xu tâm lý xã hµi v£t. Th§t ðó! Ông nên coi m¤y cu¯n truy®n ngu ng¯c mà bà Sß½ng cung c¤p cho nó ån: nào 'Ðam mê tím' nào 'Tình yêu trong không gian'."

"Tiªn sî C¦m Vân chÆng nói mµt chæ nào v¾i tøi tôi v« chuy®n ðó."

"À, tÕi mø ta chßa nghiên cÑu xong th¢ng ngß¶i máy ðó. Ông biªt tính cüa mø mà. Mø mu¯n có ðü m÷i thÑ trß¾c khi b§t mí."

"Cô ¤y nói v¾i anh v§y sao."

"Tøi tôi có nói s½ s½. Tôi th¤y có nhi«u chuy®n v« mø ta m¾i ðây."

anh ta m· to m¡t và nhíu mày lÕi, "Này, ông Phú, ông có ð¬ ý có cái gì là lÕ · mø già không?"

Bùi Phú ngØa ra cß¶i mµt cách bình dân, "Cô ta có thoa son, phäi anh mu¯n nói v§y không."

"M© kiªp, tôi th¤y mà. thoa son, bôi ph¤n và còn tô m¡t næa. Mø ta ðáng coi l¡m. Nhßng không phäi chï có chuy®n ðó. Tôi không th¬ nói rõ là thª nào. Ðó là cách mø ta nói chuy®n, nhß là mø ta r¤t sung sß¾ng v« chuy®n gì ðó."

anh ta nghî mµt h°i, r°i nhún vai. Ngß¶i ð¯i thoÕi bèn liªc trµm mµt cái, ð¯i v¾i mµt nhà khoa h÷c ðã ngoài nåm mß½i, nói ra cûng chÆng có gì x¤u, "Có l¨ cô ¤y ðang yêu chång."

minh Ánh nh¡m m¡t lÕi l¥n næa, "Bµ ông khùng sao, ông Phú. Ông ði höi cu-bi ði; tôi mu¯n · lÕi ðây ngü mµt chút."

"Còn lâu! Tôi không thích nghe mµt th¢ng rô-bô dÕy tôi phäi làm gì, mà tôi cûng không tin nó biªt gì mà nói!"

Chï có tiªng ngáy nh© trä l¶i cho ông.

cu-bi chåm chú nghe Bùi Phú, th÷c tay vào túi, nói v¾i mµt ki¬u hæng h¶ có chu¦n b¸ sÇn.

"Chú · ðây hä. Tôi có nghe nói chú hi¬u rõ m¤y chuy®n này, tôi tò mò mu¯n höi chú v§y thôi. L¯i lý lu§n cüa tôi, nhß tôi ðã v¨ phác ra ðó, có chÑa ðôi ch² ðáng ng¶, tôi th×a nh§n ði«u mà tiªn sî Lâm không ch¸u ch¤p nh§n, vì v§y mà v¤n ð« vçn chßa ðßþc hoàn häo."

Th¢ng rô-bô không trä l¶i, Bùi Phú døc, "Chú th¤y sao?"

"Tôi th¤y không có gì sai l¥m,"

cu-bi nghiên cÑu t¤m gi¤y viªt ngoáy. "Tôi không cho là chú có th¬ ði xa h½n nhæng ði«u ðó?"

"Tôi không dám thØ. Ông là nhà toán h÷c giöi h½n tôi, thª nên, tôi không mu¯n phäi tñ t¯ cáo mình."

Bùi Phú n· mµt nø cß¶i thoä mãn. "Tôi nghî là có th¬ có trß¶ng hþp ðó. V¤n ð« này sâu s¡c l¡m. Chúng ta nên quên nó ði."

Ông ta vò m¤y t¶ gi¤y, quång chúng vào s÷t rác, tính quay ði, nhßng nghî sao ðó, lÕi lên tiªng "Nhân ti®n,..." Th¢ng rô-bô ch¶ ðþi.

Bùi Phú hình nhß có vë khó nói. "Có chuy®n này- là, có th¬ chú làm ðßþc ..." Ông ng×ng lÕi.

cu-bi nói nhö nh©. "Tß tß·ng cüa ông lµn xµn, nhßng ch¡c ch¡n là có chuy®n liên quan t¾i tiªn sî Lâm. Ð×ng có ng¥n ngÕi, ch×ng nào ông dñng thành v¤n ð« rõ h½n, tôi s¨ có th¬ biªt ðßþc ông mu¯n höi gì."

Nhà toán h÷c ðßa tay vu¯t mái tóc láng mßþt v¾i mµt cØ chï ðã nhu¥n nhuy­n. "Ông Lâm ðã g¥n b¦y mß½i," ông ta nói, làm nhß th¬ nói v§y là ðã giäi thích hªt m÷i chuy®n.

"Tôi biªt v§y."

"Và ông ¤y ðã làm giám ð¯c hãng có g¥n ba mß½i nåm r°i." cu-bi g§t ð¥u. "Thª, bây gi¶," gi÷ng Bùi Phú tr· nên khéo léo, "chú có th¬ biªt giá nhß... giá nhß ông ¤y có ð¸nh v« hßu chång. Vì lý do sÑc khoë, có l¨ thª, hay vì lý do nào khác..."

"Ðúng thª," cu-bi ðáp, và chï ðáp có thª.

"Sao, chú có biªt không?"

"Biªt chÑ!"

"V§y -ß...ß- chú có th¬ nói cho tôi không?"

"Vâng, vì ông ðã höi." Th¢ng rô-bô nói mµt cách dØng dßng nhß chÆng quan tâm gì: "Ông ta ðã sÇn sàng ð¬ v« hßu!"

"Cái gì!" Tiªng kêu n± ra nhß mµt âm thanh chÑ không phäi tiªng nói. Nhà khoa h÷c x¤n t¾i phía trß¾c, "Nói lÕi l¥n næa xem nào!"

"Ông ¤y ðã sÇn sàng ð¬ v« hßu," câu l§p lÕi nhö nh©, "nhßng vi®c này chßa thñc có hi®u lñc. Ông ¤y ðang ðþi, ông biªt ð¤y, ð¬ giäi quyªt cho xong v¤n ð« v« -½- chính tôi. khi vi®c này xong, ông ¤y s¨ r¤t sÇn sàng giao vån phòng cho ngß¶i kª v¸."

Bùi Phú th· ra th§t mÕnh, "Và ngß¶i kª v¸ là ai?" Ông ta ðÑng g¥n sát vào Cu-Bi, m¡t nhß b¸ hút vào nhæng ánh quang ði®n màu ðö t× c£p m¡t cüa th¢ng rô-bô.

T×ng tiªng ch§m rãi vang lên, "Ông s¨ là ngß¶i giám ð¯c tß½ng lai."

Thª là Bùi Phú ngØa ra cß¶i toe toét, "Th§t là t¯t mà biªt tin này. Tôi ðã hy v÷ng và ch¶ ðþi nó t× lâu. Cám ½n nhé, Cu-Bi."

bui Phú làm vi®c tÕi bàn gi¤y cüa ông cho ðªn nåm gi¶ sáng m¾i v« r°i tr· lÕi tiªp tøc vào lúc chín gi¶. Các ngån k® sách ð£t phiá trên bàn gi¤y ðã tr¯ng b¯c khi ông ta l¥n lßþt tham cÑu hªt cu¯n này qua cu¯n khác, sách cûng nhß bän v¨. Nhæng trang toán trß¾c m£t ông v¾i chæ s¯ càng lúc càng nhö và gi¤y làm nháp b¸ vò nhàu dß¾i chân ông ch¤t cao lên nhß núi.

Vào ðúng trßa, ông ta nhìn vào trang chót, døi døi con m¡t ðö, ngáp dài và nhún vai, "M²i lúc lÕi càng th¤y t® h½n. M© kiªp!"

Có tiªng m· cØa, ông quay lÕi và g§t ð¥u chào ông Lâm, ông này ði vào, tay n÷ b¨ tay kia kêu rôm r¯p. Ông giám ð¯c hi¬u rõ sñ b« bµn trong phòng và nhíu lông mày höi:

"Có gì m¾i không?"

"Không,"

câu trä l¶i có vë ngang ngÕnh. "B¸ sai cái gì trong phß½ng pháp tính trß¾c ðây?" Höi thª nhßng Ông Lâm không b¡t ngß¶i khác phäi trä l¶i, cûng chÆng làm gì h½n là nhìn thoáng qua t¶ gi¤y trên cùng ð¬ trên m£t bàn. Ông nói qua ánh lØa que diêm khi châm ðiªu xì gà.

"C¦m Vân có nói v¾i ông v« th¢ng rô-bô không? Nó là thiên tài toán h÷c ð¤y. R¤t ðáng lßu ý."

Ông kia l¾n tiªng phàn nàn, "Tôi ðã có nghe. Nhßng t¯t h½n C¦m Vân chï nên dính vào chuy®n tâm lý rô-bô cüa cô ta mà thôi. Tôi ðã ki¬m thØ cu-bi v« toán, và nó phäi khá v¤t vä ð¬ tính toán chÑ chÆng phäi không."

"C¦m Vân ðâu có th¤y v§y". "Cô ¤y khùng r°i."

"Mà chính tôi cûng không th¤y v§y." M¡t ông giám ð¯c nhìn ch¢m ch¢m mµt cách nguy hi¬m.

"Ông hä!" Bùi Phú ðanh gi÷ng, "Ông mu¯n nói chuy®n gì ðây?"

"Tôi ðã quay cu-bi su¯t cä bu±i sáng, nó làm ðßþc nhi«u chuy®n mà anh chßa nghe bao gi¶."

"Th§t v§y sao?"

"Ông nghi hä!" Ông Lâm bèn móc ra mµt t¶ gi¤y trong túi áo vét và d· nó ra. "Cái này không phäi chæ cüa tôi, phäi không?"

Bùi Phú xem xét nhæng nét chæ gçy góc viªt ð¥y trang gi¤y, "Cu-Bi viªt hä?"

"Ðúng! Nªu ð¬ ý, ông còn th¤y là nó cûng ðã giäi bài toán cüa ông v« 'nguyên hàm th¶i' cüa Phß½ng trình 22. Nó ðã ðÕt t¾i..." ông Lâm kh¨ kh¨ ngón tay vàng thu¯c trên ðoÕn chót, "cùng mµt kªt quä nhß tôi, "mà chï m¤t mµt ph¥n tß th¶i gian. Ông ðã không ðúng khi xem thß¶ng änh hß·ng linger trong sñ phóng dß½ng ði®n tØ."

"Tôi ðâu có xem thß¶ng. Chúa ½i, ông Lâm này, hãy ráng ghi vào óc ông r¢ng änh hß·ng linger ðó có th¬ b¸ tñ huÖ ð¤y chÑ."

", nh¤t ð¸nh r°i, ông ðã giäi thích nhß thª. Ông ðã dùng phß½ng trình biªn ð±i Mitchell, phäi không? À, phß½ng trình ðó không áp døng ðßþc."

"TÕi sao không?"

"B·i vì ông phäi dùng nhi«u siêu-s¯-äo cho có m²i mµt chuy®n."

"V§y phäi thì phäi dùng cái gì?"

"Phß½ng trình mitchell không giæ ðßþc khi mà..."

"Ông có khùng chßa? Nªu ông ð÷c lÕi vån bän g¯c cüa mitchell trong quy¬n Vi­n Liên giao D¸ch..."

"Tôi chÆng c¥n ð÷c. Tôi ðã nói v¾i ông t× ð¥u r¢ng tôi không thích l¯i lý lu§n cüa ông ¤y, và cu-bi ðã làm h§u thuçn cho tôi."

"R°i sao," Bùi Phú hét lên, "kêu th¢ng ngß¶i máy giäi quyªt toàn bµ v¤n ð« cho ông ði. TÕi sao làm rµn tôi v¾i nhæng chuy®n v£t này?"

"Chính ðó là ði¬m c¥n bàn. cu-bi không th¬ giäi ðßþc v¤n ð«. Mà nªu nó không giäi ðßþc, mình chúng ta cûng không giäi ðßþc. Tôi ðang ð® trình toàn bµ v¤n ð« cho Hµi аng qu¯c gia. V¤n ð« ðó ðã vßþt khöi gi¾i hÕn cüa chúng ta."

Bùi Phú ðÑng ph¡t d§y, m£t ðö nhß tía.

"Ông không ðßþc làm ki¬u ðó."

T¾i lßþt ông Lâm ðö m£t. "Ông mu¯n nói tôi ði«u tôi không ðßþc phép làm à?"

"Ðúng v§y," tiªng trä l¶i nghiªn rång.

"Tôi ðã gian kh± ðß½ng ð¥u v¾i v¤n ð« nên ông không ðßþc giñt nó ra khöi tay tôi, hi¬u chßa? Ð×ng tß·ng tôi không nhìn qua ông ðßþc, cái ông già c± l± sï à. Tôi biªt l¯i xØ t® cüa ông chÆng bao gi¶ mu¯n cho tôi có ðßþc danh dñ giäi quyªt vø th¥n giao cách cäm rô-bô này mà."

"Ông là thÑ ð° ngu t°i t®, ông Phú, tôi s¨ ngßng ch¡c ông l§p tÑc vì tµi b¤t tuân thßþng c¤p", môi ông Lâm gi§n run lên.

"Ðó là mµt ði«u ông s¨ không làm ðßþc, ông Lâm à. Ông chÆng có gì bí ¦n ðßþc v¾i th¢ng rô-bô ð÷c tß tß·ng, v§y thì ð×ng quên là tôi biªt tu¯t v« chuy®n hßu trí cüa ông."

Tàn thu¯c xì gà cüa ông Lâm rung lên và r½i xu¯ng, r°i ðiªu xì gà cûng r½i theo, "Cái gì... cái gì..."

Bùi Phú cß¶i ác ðµc, "Và tôi s¨ là tân giám ð¯c, nên hi¬u nhß thª. Tôi ðã ðßþc cho hay chuy®n này; ð×ng tß·ng tôi không biªt. M© cha cái con m¡t cüa ông, ông Lâm à, ho£c tôi s¨ ra l®nh · ðây ho£c là nó s¨ r¯i nùi lên t¾i mÑc ông chßa th¤y bao gi¶."

Ông Lâm l¤y gi÷ng lÕi và g¥m lên nhß sß tØ, "Ông b¸ ngßng chÑc, ông nghe chßa? Ông b¸ tß¾c bö m÷i nhi®m vø. Ông søm r°i, ông ðã hi¬u chßa?"

Nø cß¶i trên gß½ng m£t kia m· toác ra, "Bây gi¶ còn gi· trò ðó làm gì? ChÆng ði ðªn ðâu hªt ông ½i. Tôi ðang c¥m con bài t¦y ðây. Tôi biªt ông ðã xin v« hßu. cu-bi ðã nói cho tôi hay, và nó l¤y thÆng ði«u ðó t× ð¥u ông."

Ông Lâm c¯ l¤y lÕi tr¥m tînh. Ông có vë già, mµt ông già v¾i ðôi m¡t m®t möi trên mµt khuôn m£t ðã m¤t ði màu ðö, chï còn lÕi màu vàng tu±i tác phía sau, "Tôi s¨ ði nói chuy®n v¾i Cu-Bi. Nó không th¬ nào nói nhß thª v¾i ông. Ông ð¸nh ch½i mµt trò sâu ðµc, ông Bùi à, nhßng tôi nói là ông ð¸nh b¸p ngß¶i ta. Ði v¾i tôi nào."

Bùi Phú nhún vai, "Ði g£p cu-bi hä? T¯t! M© kiªp t¯t quá chÑ!"

Cûng ðúng vào lúc giæa trßa ¤y minh Ánh r¶i bÑc v¨ phác vøng v« ngß¾c nhìn lên và nói, "Cô có hi¬u không? Tôi không giöi ð¬ v¨ lÕi nhß th§t, nhßng nó trông g¥n nhß v§y ðó. Ðó là mµt cån nhà trong mµng mà tôi mua ðßþc h¥u nhß chÆng t¯n bao nhiêu."

Sß½ng C¦m Vân nhìn qua anh ta v¾i c£p m¡t chan chÑa ân tình. "Щp th§t," cô th· ra. "Tôi thß¶ng nghî r¢ng tôi r¤t thích ðßþc..." gi÷ng cô lÕc ði m¤t.

"Dî nhiên," minh Ánh l© làng tiªp theo, v×a quÆng cây bút ði, "tôi phäi ðþi d¸p nghï hè cüa tôi. Chï ðßþc có hai tu¥n, mà cái vø cu-bi này làm xáo trµn m÷i thÑ." M¡t anh ta nhìn xu¯ng m¤y ngón tay, "CÕnh ðó, lÕi còn mµt chuy®n khác, nhßng là mµt chuy®n bí m§t."

"V§y thì ð×ng nói v¾i tôi."

", r°i thì tôi cûng phäi nói, tôi ðang mu¯n kiªm ngß¶i ð¬ nói, và cô chính là ngß¶i tin c§y nh¤t tôi tìm ðßþc · ðây."

anh ta cß¶i ngoan nhß mµt con c×u. tim C¦m Vân ð§p mÕnh, nhßng cô không dám tin chính cô ð¬ lên tiªng.

"Nói th§t nghe," minh Ánh kéo ghª lÕi g¥n h½n và nhö gi÷ng lÕi th¥m thì mµt cách tín c¦n, "cái nhà ðó không phäi chï ð¬ cho mình tôi ðâu. Tôi s¡p làm ðám cß¾i!"

B²ng anh ta nh¦y ra khöi ghª ng°i, "Cô có sao không v§y?"

"Không có gì!" Cäm giác choáng váng kinh khiªp ðã biªn ði, nhßng th§t khó mà th¯t nên l¶i. "Ðám cß¾i hä? anh mu¯n nói..."

"ChÑ sao, ch¡c mà! Không phäi ðã ðªn lúc sao? Cô có nh¾ cô nàng ðã ðªn ðây mùa hè v×a r°i không. Chính là nàng ð¤y! Nhßng cô b¸nh hä. Cô..."

"NhÑc ð¥u thôi!" C¦m Vân xua tay yªu ¾t. "Tôi ... tôi ðã b¸ nhÑc ð¥u m¾i g¥n ðây. Tôi mu¯n ... mu¯n chia m×ng v¾i anh, dî nhiên. Tôi r¤t vui..."

Nét son vøng v« tÕo thành hai v®t ðö trên gß½ng m£t tr¡ng ph¤n cüa cô. M÷i v§t lÕi b¡t ð¥u quay cu°ng. "Xin l²i nhé,..." Tiªng cô l¥m th¥m khi cô lÕng quÕng bß¾c ra cØa. Chuy®n xäy ra b¤t th¥n nhß mµt thiên tai trong gi¤c mµng, mµt c½n ác mµng kinh hoàng.

Nhßng làm sao lÕi có th¬ nhß thª ðßþc? cu-bi ðã nói... cu-bi biªt rõ mà! Nó nhìn vào tß tß·ng ðßþc mà! Cô ðang tña vào thành cØa mà th· d¯c, nhìn vào khuôn m£t s¡t cüa Cu-Bi. Cô phäi leo nhß bay lên hai t¥ng l¥u m¾i t¾i ðây, nhßng cô chÆng nh¾ næa. Khoäng cách ðã thu lÕi trong khoänh kh¡c, nhß trong gi¤c m½.

Nhß trong gi¤c m½! Ðôi m¡t không ch¾p cüa cu-bi nhìn cô, màu ðö chán ng¡t t× t× loé lên nhß hai hòn bi chói l÷i trong c½n ác mµng. Nó ðang nói, và cô có cäm giác có ai ¤n ly nß¾c lÕnh vào môi cô. C½ nu¯t xu¯ng và rùng mình l¤y lÕi cäm xúc v¾i thñc tÕi chung quanh. cu-bi vçn còn nói gì ðó, gi÷ng nó run run nhß là nó ðang ðau kh± pha lçn sþ hãi và có vë van nài. Cô b¡t ð¥u hi¬u ra l¶i nói cüa nó.

"Ðó chï là gi¤c m½," nó nói, "ð×ng tin vào ðó. Cô s¨ tïnh lÕi ngay và s¨ th¤y bu°n cß¶i cho chính cô ð¤y mà. anh ¤y yêu cô, tôi nói cô r°i, anh ¤y yêu cô, yêu cô mà! Nhßng không phäi ch² h°i nãy, không phäi lúc nãy ðâu! Ðó là gi¤c m½ thôi."

C¦m Vân g§t ð¥u, thì thào, "Ðúng! Ðúng!" Cô b¤u vào cánh tay Cu-Bi, móc vào nó, l§p ði l§p lÕi, "Không có thñc ðâu, phäi không? Không có ðâu, phäi không?"

Cô tr· v« thñc tÕi ra sao, cô chä biªt, nhßng gi¯ng nhß cô v×a bß¾c qua t× mµt thª gi¾i sß½ng mù hß äo vào mµt thª gi¾i có m£t tr¶i chói l÷i. Cô ð¦y nó ra, ð¦y mÕnh l¥n næa cánh tay s¡t cüa nó, và m¡t cô trþn lên.

"Chú ðang tính làm gì ðó?" Cô la chói lói

"Chú ðang tính làm gì hä?" cu-bi b§t lÕi, "Tôi mu¯n giúp cô mà."

Nhà tâm lý h÷c nhìn nó, "Giúp hä? b¢ng cách nói v¾i tôi ðó chï là gi¤c m½? b¢ng cách c¯ ð¦y tôi vào thª gi¾i cüa kë khùng s¯ng theo äo giác phäi không?" Mµt c½n kích ðµng chiªm l¤y cô, "ChÆng có m½ gì hªt! Tôi mu¯n nó thñc nhß thª!" Cô hít th· th§t mÕnh, "Coi nào! TÕi sao ... tÕi sao, tôi hi¬u ra r°i. Cám ½n tr¶i, th§t là hi¬n nhiên quá."

Gi÷ng th¢ng rô-bô ra vë kinh hãi, "Tôi buµc phäi làm thª mà!". "Và tôi ðã tin chú! Chä bao gi¶ tôi nghî..."

Có tiªng °n ào ngoài cØa làm cô ngßng lÕi. Cô quay ði, bàn tay co bóp liên h°i. khi Bùi Phú và ông Lâm bß¾c vô thì cô ðã ðÑng · cØa s± khá xa. hai ngß¶i ðàn ông chÆng h« chú ý t¾i cô. H÷ cùng sáp t¾i cu-bi mµt lßþt; ông Lâm gi§n dæ và nôn nóng, Bùi Phú thì lÕnh lùng chua cay. Ông giám ð¯c lên tiªng trß¾c.

"Nghe ðây nào, Cu-Bi, nghe tôi nói ðây!"

Th¢ng rô-bô chiªu tia m¡t sáng xu¯ng ông giám ð¯c gìa, "Vâng, thßa tiªn sî Lâm."

"Chú có nói chuy®n v« tôi v¾i tiªn sî Bùi phäi không?" "Không có, thßa ông." Nó ch§m rãi trä l¶i, và nø cß¶i trên m£t Bùi Phú t¡t ngay.

"Cái gì thª?" Bùi Phú x¤n lên vßþt qua m£t thßþng c¤p ông ta và ðÑng chàng häng trß¾c th¢ng rô-bô.

"L§p lÕi ði«u mà chú ðã nói v¾i tôi hôm qua xem nào."

"Tôi có nói là..." cu-bi im b£t. trong ngß¶i nó l¾p cách mô b¢ng s¡t rung lên lÕo xÕo.

"Chú không nói là ±ng ðã v« hßu ðó sao?" Bùi Phú g¥m lên. "Trä l¶i tôi ði!"

Bùi Phú d½ thÆng cánh tay lên, nhßng ông Lâm ðã ð¦y ông ta sang mµt bên, "Ông ð¸nh ép nó phäi nói láo ð¤y hä?"

"Ông có nghe nó nói không, ông Lâm. Nó m¾i v×a ð¸nh nói "Có" r°i lÕi thôi. Tránh ra ði! Tôi mu¯n nó nói ra sñ th§t, hi¬u chßa!"

"Ь tôi höi nó!" Ông Lâm quay qua th¢ng rô-bô. "Nào, Cu-Bi, có gì khó ðâu. Tôi có ð¸nh v« hßu không?"

cu-bi nhìn ông, ông Lâm lo l¡ng nh¡c lÕi, "Tôi có ð¸nh v« hßu không?" Có vë nhß ð¥u th¢ng rô-bô l¡c r¤t kh¨. Ðþi th§t lâu vçn chÆng th¤y thêm gì cä. hai ngß¶i ðàn ông nhìn nhau và sñ ð¯i ð¸ch cüa h÷ càng lµ rõ.

"а ma quÖ," Bùi Phú buµt mi®ng, "chú mày câm r°i sao? Bµ chú mày không nói ðßþc sao, h· th¢ng yêu ma?" "Tôi nói ðßþc chÑ," vçn có tiªng trä l¶i. "V§y trä l¶i ði. Không phäi là chú có nói v¾i tôi là ông Lâm v« hßu sao? Bµ ông ¤y không v« hßu sao hä?"

Mµt l¥n næa, chÆng có gì ngoài sñ im l£ng ðáng chán, cho t¾i lúc t× cu¯i phòng, C¦m Vân b²ng phá lên cß¶i, gi÷ng the thé và có ph¥n b¸ kích ðµng. hai nhà toán h÷c nhäy dñng lên, ðôi m¡t Bùi Phú thu lÕi, "Cô · ðây à? Có gì mà vui dæ v§y?"

"ChÆng có gì vui." Gi÷ng cô không hoàn toàn tñ nhiên. "Chï có chuy®n là chÆng phäi mình tôi m¡c bçy. Th§t là khôi hài khi có t¾i ba chuyên gia cÞ l¾n v« rô-bô-tic trên thª gi¾i cùng b¸ r½i vào chung mµt cái bçy s½ ðÆng thª này, có phäi không?" Gi÷ng cô khô héo, cô ð£t bàn tay xanh xao lên trán, "nhßng không có gì là vui hªt!"

L¥n này hai ngß¶i ðàn ông chï giß½ng m¡t nhìn nhau. "Cô nói v« cái bçy nào v§y?" ông Lâm höi mµt cách kh± s·. "Có gì sai l¥m n½i cu-bi chång?"

"Không," cô ch§m chÕp t¾i g¥n h÷, "nó không có gì sai l¥m cä, chï có chúng ta sai l¥m thôi." B¤t chþt cô quay ph¡t lÕi th¢ng rô-bô và quát lên "Cút ði! Ði lÕi cu¯i phòng và ð×ng ð¬ tôi nhìn th¤y chú mày."

cu-bi co rúm lÕi trß¾c ðôi m¡t gi§n dæ cüa cô và lÕng quÕng, l¡c c¡c bö ði. Gi÷ng ông Lâm vçn còn thù ð¸ch, "Chuy®n này thª nào, tiªn sî C¦m Vân?" Cô ð¯i m£t v¾i ông và chua chát nói, "Ch¡c ch¡n là quý ông biªt Lu§t Cån Bän S¯ Mµt v« Rô-Bô-Tic." Cä hai ông kia ð«u g§t ð¥u.

"HÆn thª," Bùi Phú ðáp có vë kích ðµng, "mµt th¢ng rô-bô không ðßþc gây t±n thß½ng cho mµt con ngß¶i ho£c là, v¾i sñ b¤t can thi®p, mà ð¬ cho con ngß¶i b¸ t±n hÕi."

"Hay quá nhï," C¦m Vân châm ch÷c. "nhßng là loÕi t±n hÕi nào?" "Sao, b¤t cÑ loÕi nào."

"Ðúng thª! B¤t cÑ loÕi nào! Nhßng thª nào là cäm giác b¸ thß½ng t±n? Thª nào là sñ hÕ mình cüa cái ta? Thª nào là sñ làm tiêu tan hy v÷ng? M¤y cái ðó có gây thß½ng t±n không?"

Ông Lâm nhån m£t, "Mµt th¢ng rô-bô mà biªt gì v«..." nhßng r°i ông gi§t mình vì th¤y b¸ k©t vào bçy cüa chính mình.

"Ông k©t r°i, phäi không? Th¢ng rô-bô này nó ð÷c tß tß·ng ngß¶i ta. Ông có cho r¢ng nó chÆng biªt tí gì v« sñ t±n hÕi tinh th¥n không? Ông có cho r¢ng nªu höi nó mµt câu, nó không biªt trä l¶i ðúng nhß ngß¶i ta mong ðþi không? Có phäi là b¤t cÑ câu trä l¶i nào khác làm t±n thß½ng ðªn chúng ta mà cu-bi không biªt không?

"Cám ½n tr¶i!" Bùi Phú l¥m th¥m.

Nhà tâm lý h÷c ném qua ông ta mµt cái nhìn chua chát, "Theo ý tôi ông ðã höi nó có phäi ông Lâm s¡p v« hßu không. Ông mu¯n nghe r¢ng ông ta s¨ v« hßu, thª là cu-bi nói cho ông ðúng nhß thª."

"Tôi còn cho r¢ng ðó chính là lý do tÕi sao," ông Lâm d¸u gi÷ng, "lúc nãy nó không th¬ trä l¶i. Nó không th¬ trä l¶i theo cách nào mà không làm t±n thß½ng chúng ta."

trong lúc ngßng nghï nói chuy®n, hai ngß¶i ðàn ông tß lñ nhìn v« phía th¢ng rô-bô, nó ðang ng°i nép mình trong mµt chiªc ghª bên cÕnh k® sách, ð¥u tña vào bàn tay. C¦m Vân nhìn xu¯ng sàn nhà nói r¡n rõi, "Nó biªt hªt chuy®n ðó. Cái ... cái th¢ng quÖ này biªt không sót chuy®n gì, k¬ cä v¤n ð« sai l¥m trong cách l¡p ráp nó." Ðôi m¡t cô m¶ ði trong sñ h°i tß·ng.

Ông Lâm ngß¾c lên, "Ch² ðó thì cô sai r°i, cô C¦m Vân. Nó không biªt ráp sai ch² nào ðâu. Tôi có höi nó r°i." "Ði«u ðó nghîa là gì?"

C¦m Vân phän ð¯i. "Chï là vì ông không mu¯n nó cho ông ðáp s¯. Nó s¨ chích vào lòng tñ ngã cüa ông vì ông có mµt ngß¶i máy biªt làm chuy®n mà ông không làm ðßþc. Ông có höi nó không?" Cô höi sang Bùi Phú.

"Có, theo mµt cách nào ðó." Bùi Phú ho và ðö m£t lên. "Nó nói v¾i tôi là nó biªt r¤t ít v« toán h÷c." Ông Lâm cß¶i phá lên, nhßng không l¾n l¡m còn nhà tâm lý h÷c thì mïm cß¶i châm biªm.

Cô nói, "Tôi s¨ höi nó! Ðáp s¯ cüa nó s¨ không làm t±n thß½ng ðªn lòng tñ ngã cüa tôi." Cô c¤t gi÷ng lÕnh lùng, ra l®nh, "T¾i ðây!"

cu-bi ðÑng d§y và ði t¾i v¾i nhæng bß¾c ng§p ng×ng. "Chú biªt, tôi cho là chú biªt mµt cách chính xác là tÕi ði¬m nào trong dây chuy«n l¡p ráp ðã có mµt ph¥n tØ ngoÕi vi xâm nh§p vào ho£c là mµt yªu t¯ c¥n thiªt nµi tÕi ðã m¤t ði."

"Vâng," cu-bi nói b¢ng cái gi÷ng chï v×a ðü nghe.

"Khoan ðã," Bùi Phú gi§n dæ c¡t l¶i. "Không nh¤t thiªt là phäi nhß thª. Quý v¸ mu¯n nghe nhß thª sao, chï có thª thôi sao."

"Ð×ng có ðiên," C¦m Vân trä l¶i. "Ch¡c ch¡n là nó giöi toán b¢ng cä hai ông cµng lÕi, b·i vì nó ð÷c ðßþc tß tß·ng. Hãy ð¬ nó có c½ hµi."

Nhà toán h÷c im tiªng và C¦m Vân tiªp tøc, "Ðßþc r°i, nào, Cu-Bi, nói ði! Chúng tôi ðang ch¶."

R°i cô nói qua phía bên kia, "L¤y gi¤y bút ra ði, quý ông." Nhßng cu-bi vçn im l£ng, và có gi÷ng chiªn th¡ng cüa nhà tâm lý h÷c, "TÕi sao không trä l¶i, Cu-Bi?"

Th¢ng rô-bô b²ng dßng th¯ lµ, "Tôi không th¬ nói. Cô biªt là tôi không th¬ nói mà! Tiªn sî Bùi và tiªn sî Lâm không mu¯n tôi nói."

"H÷ mu¯n ðáp s¯ mà."

"Nhßng không phäi do tôi nói."

Ông Lâm c¡t ngang, nói ch§m rãi và rõ ràng, "Ð×ng có làm ðiên, Cu-Bi. Chúng tôi mu¯n chú nói cho chúng tôi nghe ðó." Bùi Phú g§t ð¥u cµc l¯c.

cu-bi c¤t gi÷ng th§t cao, "Nói ra ði«u ðó có ích gì? Không phäi là quý v¸ cho r¢ng tôi có th¬ nhìn xuyên qua l¾p da ngoài cüa tß tß·ng quý v¸ ðó sao? Sâu phía dß¾i, quý v¸ lÕi không mu¯n. Tôi là mµt ngß¶i máy, chï b¡t chß¾c ð¶i s¯ng con ngß¶i b¢ng quy cách v§n hành cüa dß½ng ði®n tØ trong óc tôi, cái ðó là sñ sáng chª cüa con ngß¶i. Quý v¸ không th¬ b¸ m¤t m£t do tôi mà không b¸ t±n thß½ng. Ðó là ði«u sâu kín trong tß tß·ng quý v¸ không th¬ xoá ðßþc. Tôi không th¬ nói ðáp s¯ cho quý v¸ ðßþc."

"Tøi tôi s¨ ði ra," ông Lâm nói. "Hãy nói cho C¦m Vân nghe." "Nhß thª cûng chÆng khác gì," cu-bi phän ð¯i, "vì r¢ng quý v¸ s¨ biªt là cách nào thì cûng chính là tôi ðã cung c¤p giäi pháp ðó."

C¦m Vân tóm t¡t lÕi, "Nhßng chú hi¬u chÑ, Cu-Bi, là dù sao m£c k®, ông Lâm và ông Bùi mu¯n có giäi pháp ðó."

"B¢ng c¯ g¡ng cüa chính h÷!" cu-bi nh¤n mÕnh.

"Nhßng mà h÷ mu¯n có, và sñ ki®n là chú biªt giäi pháp mà không ðßa cho h÷ cûng làm t±n thß½ng h÷. Chú th¤y v§y, phäi không?"

"Vâng! Vâng!"

"Mà nªu chú nói ra thì cûng làm t±n thß½ng h÷."

"Vâng! Vâng!" cu-bi ch§m chÕp lùi lÕi, và C¦m Vân t×ng bß¾c t×ng bß¾c x¤n t¾i. hai ngß¶i ðàn ông lúng túng ðÑng nhìn.

"Chú không th¬ nói cho h÷," nhà tâm lý h÷c nói ch§m rãi, ð«u ð«u, "b·i vì ði«u ðó gây t±n hÕi mà chú không ðßþc gây hÕi. Nhßng nªu chú không nói cho h÷, chú gây hÕi, v§y chú phäi nói. Mà nªu nói, chú s¨ gây hÕi, nên chú không nói, v§y là chú không nói; nhßng nªu không, chú gây hÕi, v§y phäi nói; nhßng nªu nói, chú gây hÕi, v§y không nói; nhßng không nói, chú gây hÕi, v§y phäi nói; nhßng nªu nói, chú..."

cu-bi ðã ðøng sát vô tß¶ng, và nó khuÜu g¯i xu¯ng. "Ng×ng lÕi!" nó thét lên. "Ðóng tß tß·ng cô lÕi! Nó ð¥y ðau ð¾n và u¤t h§n và thù ghét! Tôi ðâu có mu¯n thª! Tôi nói v¾i cô r°i mà! Tôi chï c¯ giúp! Tôi ðã nói v¾i cô ði«u mà cô mu¯n nghe. Tôi phäi nói thª!"

Nhà tâm lý h÷c chä thèm chú ý gì. "Chú phäi nói v¾i h÷, nhßng nªu chú nói, chú gây hÕi, v§y chú không nói; nhßng nªu không nói, chú gây hÕi, v§y chú phäi nói; nhßng..." Và cu-bi kêu thét lên! Gi¯ng nhß tiªng th±i cüa ¯ng sáo ðã ðßa cao ðµ lên nhi«u t¥ng, chát chúa và chát chúa mãi cho t¾i mÑc bi thäm nhß sñ khüng khiªp cüa vi®c trút linh h°n và tràn ng§p cån phòng v¾i sñ xuyên thüng cüa âm thanh ðó.

khi tiªng thét ðã t¡t vào hß không, cu-bi søp xu¯ng nhß mµt ð¯ng s¡t vøn, không cøc cña gì næa. Gß½ng m£t Bùi Phú nhß không có máu, "Nó chªt r°i!"

"Chßa!" C¦m Vân n± lên mµt tràng cß¶i man rþ, "chßa chªt ðâu, chï m¤t trí thôi. Tôi b¡t nó ðß½ng ð¥u v¾i mµt lßÞng ð« không có l¯i thoát, và nó gøc luôn. Các ông có th¬ vÑt nó ði, b·i vì nó s¨ không bao gi¶ nói næa."

Ông Lâm quÏ xu¯ng bên cái mà h°i nãy là Cu-Bi. tay ông chÕm vào khuôn m£t s¡t lÕnh l¨o và vô phän Ñng, r°i ông nhún vai, "Cô ðã c¯ tình làm thª." Ông ðÑng d§y ð¯i di®n v¾i cô ta, m£t méo hÆn ði.

"Tôi làm thª thì ðã sao? Gi¶ ông cûng không làm gì h½n ðßþc." R°i b²ng cô cay ð¡ng, "Ðáng kiªp nó!"

Ông giám ð¯c n¡m l¤y c± tay cüa Bùi Phú, ðang ðÑng nhß tr¶i tr°ng, "Có gì khác ðâu. Ði thôi, Phú."

Ông th· dài, "Mµt th¢ng rô-bô biªt nghî mà thª này thì chÆng còn ðáng gì cä." M¡t ông m®t möi và già lão, ông l§p lÕi "Ði thôi, Phú!"

Có ðªn vài phút sau khi hai nhà khoa h÷c ði khöi tiªn sî C¦m Vân m¾i l¤y lÕi ðßþc tinh th¥n bình thß¶ng. Cô ch§m chÕp quay nhìn cái xác s¯ng d· chªt d· cüa Cu-Bi, khuôn m£t cô cång lÕi. Cô nhìn mµt h°i lâu trong lúc vë chiªn th¡ng tàn tÕ d¥n ð¬ cho sñ u¤t ngh©n vô v÷ng tr· lÕi và t× ðám tß tß·ng r¯i b¶i cüa cô chï có mµt l¶i cay ð¡ng vô hÕn thoát ra qua b¶ môi.

"а nói láo!"

[Tr· v« Møc Løc]